"Nếu ai đó thích mày, làm thế nào để họ có thể bước vào cuộc sống của mày, khi mà mọi lối đi đã bị mày bịt kín?" Đó là một câu hỏi hay, và cũng là một câu hỏi đáng suy ngẫm mà một người bạn dành cho tôi, sau một cuộc trò chuyện ngắn. Chênh vênh ở độ tuổi 24, bạn tôi có nhiều mối bận tâm, không hẳn lớn nhưng cũng không hẳn nhỏ. Nó giống như việc chúng tôi vừa thoát khỏi cái bỏng trẻ con, chập chững bước chân vào con đường tập làm người lớn mà hơn 1 năm nay chúng tôi vẫn làm. Trong cuộc nói chuyện câu được câu chăng của chúng tôi, bạn tôi có chút sững sờ khi tôi chia sẻ về quan điểm và cách sống của bản thân. Tôi không biết suy nghĩ của tôi có khác biệt nhiều với những người ngoài kia hay không, nhưng ở thời điểm hiện tại, tôi thấy mình không còn nhiều "tham vọng" với cuộc sống. Tôi có nhiều người bạn, lúc nào cũng thấy không đủ thời gian, không đủ tiền bạc, không đủ niềm vui, thậm chí là không có đủ nỗi buồn trong cuộc sống. Nếu so sánh với họ, cuộc số...
Sớm nay, Mèo bảo hôm nay buồn quá, vừa tiễn một người bạn ra nước ngoài định cư, chẳng biết khi nào mới được gặp lại. Rồi Mèo bảo dù ở chỉ cách nhau vài chục cây số, nhưng nửa năm rồi chúng mình không gặp nhau. Buồn nhỉ? Thế là mình nhận ra, lâu thật! Không chỉ có Mèo, mà có những người bạn khác nữa, dù ở trong cùng một thành phố, hàng ngày đi làm cùng một tuyến đường, nhưng cũng mấy tháng rồi không gặp mặt. Mình chẳng dám thú nhận với Mèo là cũng lâu rồi mình không nhớ đến nó, vì mình còn đang dành thời gian và tâm sức cho ti tỉ thứ việc khác trên đời. Những việc ấy có quan trọng không? Có lẽ là có, cũng có lẽ là không. Mình cũng không phân định rõ được nữa. Ngẫm lại, ngoài 8 tiếng hơn bận rộn ở văn phòng, mình cũng chẳng làm gì nhiều lắm. Dành một chút thời gian cho tập tành, một chút thời gian học hành theo sở thích, hình như chỉ có vậy. Thế tại sao mình lại không nhớ tới bạn bè của mình - những người từng thân thiết đến vậy! Phần lớn là vì mình chẳng biết nói gì, không gặp gỡ, ...
(*Vài dòng vu vơ viết từ lâu, nay hứng lên thì đăng lại) Hôm nay xem lại một đoạn phỏng vấn của Mao Mao, có một câu khiến mình rất nhớ. Cậu ấy nói, tất cả những ca khúc mà cậu ấy viết ra đều từ trải nghiệm, từ cảm xúc của bản thân. Nhưng cậu ấy đã tiêu hết những cảm xúc ấy trong các ca khúc của mình, vậy nên sáng tác ra một ca khúc mới là rất khó. Cậu ấy rất sầu não, vì cuộc sống hiện tại không cho phép cậu ấy có nhiều trải nghiệm như trước kia (lúc trước cậu ấy làm y tá trong bệnh viện). Nghe mới buồn làm sao. Mình thích Mao Mao vì cậu ấy còn rất trẻ, nhưng những ca khúc cậu ấy viết ra đều rất có tính chiêm nghiệm. Kiểu người như cậu ấy rất không có tính công kích, bài hát cũng không hề khiến người ta choáng ngợp về độ khó hay bùng nổ gì cả, nhưng lại rất dễ đi vào lòng người. Nghe những ca khúc của Mao Mao, hầu như ai cũng thấy mình trong đó. Dạo này mình bắt đầu suy nghĩ về cuộc sống nhiều hơn. Ừm, có vẻ khá là tẻ nhạt. Lâu rồi cuộc sống của mình chẳng có biến đổi gì lớn, cứ bình bì...
Nhận xét
Đăng nhận xét